Đổi mới căn bản, toàn diện giáo dục và đào tạo, đáp ứng yêu cầu công nghiệp hóa, hiện đại hóa trong điều kiện kinh tế thị trường định hướng xã hội chủ nghĩa và hội nhập quốc tế.
Thứ ba, 31/10/2017, 0:0
Lượt đọc: 603

Cây điệp

Nỗi đau của một dân tộc là không được học tiếng nói của mình. Trong những năm tháng đất nước còn chìm trong khói lửa chiến tranh, thực dân Pháp đã ngăn cấm không cho thầy giáo dạy Tiếng Việt . Hễ ai cãi lời đều bị chúng giết hại rất dã man. Người thầy đã hi sinh để bảo vệ tiếng nói của dân tộc mình. Hình ảnh thầy sẽ tiếp thêm sức mạnh để lớp trẻ tiếp nối cha anh bảo vệ , giữ gìn truyền thống quê hương mãi mãi sáng ngời. Bài thơ Cây Điệp của tác giả Trúc Thuyên kính tặng những người làm công tác giáo dục - nhân Ngày nhà giáo Việt Nam 20/11.

CÂY ĐIỆP

                                       Trúc Thuyên

 

Nắng đi chầm chậm luyến sân trường

Chiều xuống còn đây giờ học cuối

Giở sách nhìn quanh, thầy nghẹn nói

“Ngày mai rồi, giặc đến quê hương!”

 

Giặc đến . Ven sông lả bóng dừa

Ruộng dài xao xác nắng ban trưa

Cửa trường khóa kín, cây im bóng

Cây điệp rụng bông , bướm vật vờ

 

Túi vải đi về từng ngõ tối

Bốn năm làng xóm bóng thầy quen

Ông giáo ngày xưa , cây thầm nói

Nghe mầm tươi rói mới nhoi lên

 

 

Đất ấm đón chân thầy giáo cũ

Đèn khêu thêm ngọn, Vách thêm phòng

Nhưng bỗng một hôm thầy hút bóng

Trẻ già lệ đỏ, mắt chờ trông

 

 

Bên gốc điệp xưa giặc giết thầy

Cắt lưỡi thầy rồi treo ngược thây

Chúng sợ lời thầy vang mãi mãi

Trăm nghìn tội chúng mọi người hay

 

Em lên lớp học tiếp lời thầy

Hoa điệp ngày càng nở ngát cây

Chân lý quê ta ngày một sáng

Chết rồi thầy vẫn sống quanh đây.

 

164